Hoàng! Chúc em bình yên!
Mới hôm trước chị còn hy vọng em sẽ chóng bình phục, vậy mà... nhanh quá phải không em? Giờ đây thì em đã cùng sang bên kia bầu trời với Loan rồi, chị mong em sẽ gặp được Loan để 2 đứa lại cùng làm bạn, số 1 cuộc sống thật vui vẻ, không bệnh tật nữa (Trích dẫn trên facebook của bạn Trần Nguyệt Ánh)
|
Cảm xúc khi tham gia tình nguyện!
Ngày mai mới là ngày đầu tiên mình tham gia tình nguyện và đặt những bước chân đầu tiên đến Viện huyết học truyền máu trung ương nơi có rất nhiều các bé, có rất nhiều các bạn, các anh, các chị và cả bố, mẹ của các em nhỏ nữa.hihi
|
Sinh nhật CLB - Một ngày mưa!
Buổi party diễn ra rất tự nhiên và vui vẻ, không khí không còn khách sáo nhưngày nào – cũng đơn giản thôi vì giờ mọi người đã là một gia đình. Phải bộc lộmột điều là ít có câu lạc bộ (không chỉ là tình nguyện) đem lại cho mình một cảm giác gần gũi và thân thuộc đến vậy. Anh em trong câu lạc bộ trước hết là biết đến nhau vì chung một mục đích cao đẹp nhưng lại thật sự gắn kết nhau lại tính tình, cách đối nhân xử thế.
|
My story!
-Cảm ơn CLB đã tạo điều kiện cho em được chơicùng với các bé ♥.Cảm ơn những người bạnmới nhưng thân rõ nhanh, số 13 đẹp lắm đấy, đừng thay đổi nhé (cũng là ngàysinh chính thức của t đấy) :X ♥.Cảm ơn các bé đã cho cônhững niềm vui nho nhỏ mỗi ngày chủ nhật đến. Cô rất yêu các con! ♥
|
Thiện " mắt gấu trúc" của chị!
Vì sẽ chả còn đứa nào chơi ném bóng cả đá bóng với chị và Nhật nữa, chả còn đứa nào cười tít mắt mỗi lúc bắt trúng hay lè lưỡi trêu chị nếu chị bắt trượt...
|
Một ngày đẹp trời, lộng gió, hoa nắng và bóng bay
Háo hức là thế, đợi chờ là thế, cuối cùng mình cũng có một ngày hôm nay thật tuyệt!
|
Bình yên nhé!
Chị vừa được nghe câu nói : ''1 người chỉ thực sự mất đi khi họ ko còn ở trong lòng người sống'', có câu nói này chị tin rằng các em vẫn mãi mãi ở bên anh chị và các em sẽ mãi mãi sống trong tim của anh chị. I miss you so much.
|
Nhật ký tình nguyện: Ô tô và Thỏ
Bé Minh bắt đầu ngồi tô với tôi. Bé thật sự rất đáng yêu và tỏ ra khá nghiêm túc với tác phẩm của mình nhé. Mỗi lần bà của bé hay tôi hỗ trợ mà tô có chờm ra một tý là bé “nhắc nhở” luôn, tôi bật cười vì những lần nhắc nhở đó của bé. Đang tô màu này bé lại đòi chuyển màu khác nhưng bé cũng rất ngoan khi tôi bảo “con phải tô hết thì chú mới rửa bút để chuyển sang màu khác” và kiên trì ngồi tô hết, với tính cách của một đứa trẻ 4 – 5 tuổi đã đem lại sự ngạc nhiên khá lớn trong tôi.
|
Một ngày vui !!!
Nó mong rằng sẽ có nhiều nhà hảo tâm hơn nữa, tin tưởng và ủng hộ Quỹ Trường An để làm nhiều điều ý nghĩa cho các em tại Viện huyết học Truyền máu Trung Ương
|
Viết cho anh...
Biết rằng công việc không đem lại lợi ích gì cho cá nhân ngoài niềm vui và sự thanh thản, đã có nhiều người cho rằng những việc làm của anh em mình là vô bổ, lãng phí thời gian anh nhỉ? Rồi gặp biết bao khó khăn trong việc gầy dựng nó nữa:( Nhưng tất cả đã vượt qua, đã thành công và ổn hơn về nhiều thứ.
|
Viết cho em: Đại siêu nhân của chị
Nhóc ah, chị muốn viết cho em một vài điều gì đó, nhưng chị chẳng nghĩ được gì, chị thấy ngổn ngang quá. Uhm, viết về một điều dang dở thật khó phải không em?
|
Nhật kí "Đại siêu nhân" - Những dòng tâm sự của TNV Viết Minh
Tôi ngồi viết những dòng nhật kí về Đại siêu nhân. Tôi nghĩ cho dù bé có nghịch ngợm, bướng bỉnh thì bé vẫn chỉ là trẻ con thôi, mà bé bướng và nghịch cũng là để mọi người chú ý đến mình. Tôi không nhận ra điều đó. Nói thật, không chỉ với Đại siêu nhân, nhiều lúc tôi rất muốn hỏi chị Luân về bé Đức, bé Dũng mập, bé Dũng còi….. nhưng tôi đã ngăn mình và không bao giờ hỏi chị. Tôi luôn có suy nghĩ, mình không gặp các bé vì các bé được về nhà, các bé lên vào vào dịp mình nghỉ, trên hết là các bé may mắn thuộc 1% cơ hội.
|
Câu chuyện tình cảm động của chàng trai nhân hậu và cô gái khiếm thính (st)
Lần đầu tiên đôi bạn trẻ này gặp nhau là khi Truyền mạnh dạn đến chỗ Hảo tặng tập thơ của bố anh cho cô.“Khi anh ấy mang tập thơ qua, em thấy anh ấy rất tức cười. Ấn tượng của em thế nào nhỉ? Một chàng trai cao lớn, thân hình cũng chuẩn nhưng mà cái mặt xấu tệ và nhất là biểu hiện lúng ta lúng túng rất mắc cười. Khi anh đưa tập thơ cho em mà còn làm rơi nữa chứ” - Hảo nhớ lại.
|
20/10 của cô nàng "độc thân vui vẻ"
Độc thân thì có sao nào, bạn là con gái và hoàn toàn có quyền "tự thưởng" cho mình một ngày 20/10 tuyệt vời!
|
Nhật ký TNV khi tham gia vui chơi cùng các bé tại Viện huyết học.
Thật hạnh phúc và vui vẻ khi tôi được chia sẻ tình yêu thương của mình tới các em, biết bao nhiêu điều muốn nói, và muốn tâm sự cùng các bạn, những hình ảnh này tôi đã chụp được trong những ngày hoạt động tại Viện, thật vui các bạn ạ. Tôi xin chia sẻ vớicác bạn nhé:
|
Cảm xúc của một bạn TNV khi tham gia chương trình cùng nhóm NT & HV
Đây là một cảm xúc có thật khi anh tham gia chương trình cùng nhóm, chúng ta cùng đọc và cùng suy ngẫm nhé. Trích nguyên văn từ một email mà anh đã chia sẻ cùng các anh chị/ các bạn tại công ty.
|
Hãy đến và trải nghiệm sự chia sẻ tình yêu thương
Nhóm Niềm tin và hy vọng – cùng tên với dự án Niềm tin và hy vọng – do anh Vũ Trường An sáng lập. Nhóm được gặp và làm việc cùng anh, dù thời gian rất ngắn, nhưng cũng đủ để những trái tim biết đồng cảm và biết chia sẻ sự yêu thương của cá nhân mình dành cho những số phận kém may mắn trong cuộc sống. Và đó cũng chính là trải nghiệm cuộc sống cho các bạn học sinh, sinh viên.
|
Tâm sự...
Anh yên tâm anh nhé, mọi thứ em sẽ cố gắng hết sức mình. Dù có những ai đó không nhớ tới anh, nhưng nhóm mình và em, lúc nào cũng nhớ anh. Trong các buổi chia sẻ cùng tình nguyện viên, điều đầu tiên em nhắc tới đó là nhắc tới anh, một người đã sáng lập ra dự án và sáng lập ra nhóm như thế nào....
|
Mọi thứ...
Hôm nay chủ nhật buồn, lòng nó trống trải điều gì đó mà khó nói… Nó thấy “hậm hực” “khó chịu”… Nó cũng không hiểu….
|
Hãy nhớ những gì anh nói.
|
Viết tiếp ước mơ của anh - Vũ Trường An
Thời gian cứ trôi, làm con người cũng dần trôi theo năm tháng, nhưng tất cả những ý trí và nghị lực, những ước mơ và hòai bão, những trái tim thiện nguyện vẫn đang cùng nhau thực hiện ước mơ của anh - Vũ Trường An
|
Anh.....
Anh, ngày hôm nào anh còn gọi cho nó: Anh hết tế bào ung thư rồi Luân ạ, nghe anh nói nõ vừa mừng vừa lo: mừng vì hy vọng điều đó là sự thật, lo vì sợ rằng đó chỉ là cảm giác đánh lừa anh ấy...
|